5 năm ôm con chờ chồng

Thật sự tôi cũng không hiểu mình đang nghĩ gì và làm gì nữa. Đã có những lúc tôi muôn ôm con đi một nơi thật xa, nhưng nghĩ lại làm sao nơi đất khách quê người tôi có thể chăm lo cho hai con cuộc sống no đủ, xung túc.

=> Dịch vụ thám tử của công ty thám tử Hải Phòng là uy tín nhất

=> Công ty dịch vụ thám tử Hải Phòng là uy tín nhất
Cái ngày được tin chồng ngoại tình tôi như chết lặng. Lúc đó tôi đang mang bầu đứa con thứ hai và điều đau khổ hơn là cô bồ của chồng tôi cũng đang mang trong bụng giọt máu của anh. Lúc đó tôi cảm thấy mình bị tổn thương vô cùng. Sau cú sốc quá lớn đó cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn.
Tôi và anh đã có với nhau một cậu con trai ngoan ngoãn kháu khỉnh. Đứa thứ hai đi siêu âm là con gái, đúng ra anh ấy phải vui mừng và hài lòng vì có một trai một gái nhưng hình như không phải như vậy. mấy năm về làm dâu tôi chăm chỉ làm cùng mẹ chồng, tôi thương mẹ chồng như chính mẹ ruột của mình vậy, và không để có điều tiếng gì, vì vậy mẹ cũng rất tốt với tôi.

>>> Xem thêm: Cùng thám tửu hải phòng chống bạo lực gia đình

5 năm chồng ngoại tình, tôi vân chờ
Về phía chồng tôi, tôi luôn tin tưởng tình yêu mà anh dành cho tôi. Chưa bao giờ tôi có ý nghĩ khi xa gia đình anh lại có người đàn bà khác. Chính sự tin tưởng tuyệt đối đó của tôi mà mấy năm nay anh đã yêu người đàn bà khác mà tôi không hề hay biết. Anh lén lút giấu vợ con cho đến khi mọi chuyện không thể giấu được nữa anh mới thừ nhận tất cả.
Thật ra tôi và anh chung sống hòa thuận nhưng đôi lúc không tránh khỏi những mâu thuẫn nhỏ, nhưng tôi không ngờ anh từ bỏ gia đình vì những chuyện nhỏ nhặt đó. Và đến khi cô bồ kia có bầu anh mới cho gia đình biết. Khi nói anh chỉ nói với tính chất thông báo chứ không có ý hối lỗi hay sợ hãi điều gì. Vì dù ý kiến của tôi thế nào anh cũng chọn người con gái kia.
Điều đau khổ hơn là lúc đó tôi đang mang trong mình đứa con của anh, ấy thế mà anh cũng không hề bận tâm. Nhưng lúc bầu bí thế này người phụ nữ cần lắm sự quan tâm chia sẻ của người đàn ông, thế mà anh không những không lo lắng cho vợ lại còn gây đau khổ cho vợ. Đó là một cú sốc quá lớn đối với tôi, lúc đó tôi áp lực vô cùng, mấy lần dạo sảy thai. Tôi đau đớn lắm, rồi không biết tươn lai của mình và các con sẽ đi về đâu.
Tôi níu kéo anh bằng mọi cách. Nhưng dường như mọi thứ với anh bây giờ đều không có kết quả gì. Anh không còn để ý gì đến tôi nữa, anh nói tôi rằng mọi chuyện muốn giải quyết thế nào thì giải quyết, cứ ở lại nhà anh còn anh sẽ chung sống với người đàn bà kia. Trên thế gian có người chồng nào nhẫn tâm bỏ vợ khi vợ đang mang bầu không chứ? Ấy vậy mà a đã làm được đó…
Thời gian trôi qua cũng đã 5 năm rồi kể từ ngày anh rời bỏ gia đình này mà đi. Trong 5 năm đó tôi vẫn ôm con chờ ngày anh sẽ trở về. Nhưng anh rất ít khi về dù rằng anh anh sống cách nhà không xa. Anh chung sống với cô vợ kia chỉ trên danh nghĩa, cô ấy cũng bằng lòng chẳng cần kết hôn hay giấy tờ gì cả. Còn về phía tôi lại là vợ của anh danh chính ngôn thuận, chưa ly hôn nhưng không được sống cùng chồng. Tôi chấp nhận sống cuộc sống như thế vì hai con.
Thật sự ra tôi cũng không còn nơi nào để đi. Gia đình bên ngoại cũng không có điều kiện để gánh vác thêm tôi và hai con. Còn mẹ chồng lúc nào cũng thương tôi như con gái, hết lòng yêu thương tôi vì bà luôn cảm thấy có lỗi vì con trai mình như vậy. Mẹ như vậy tôi lại càng trân trọng mẹ hơn. Thực ra trong chuyện này mẹ có lỗi gì đâu chứ. Và có lẽ cũng chính vì điều này mà tôi không thể cất bước ra đi.
Mỗi năm chồng tôi chỉ về nhà có một lần duy nhất vào dịp giỗ bố, những lúc đó chúng tôi một câu cũng không nói vơi nhau, vợ chồng tôi giờ đây đã như hai người xa lạ rồi. Anh về con trai lại rất quấn bố, còn con gái thì lại không biết bố là ai. Anh có mon men tới gần định bế nó, nhưng con không nhận cha khóc thét lên, chứng kiến cảnh đó tôi đau xót vô cùng.
Lòng tôi đau đớn vô cùng nhưng vẫn cố giấu nước mắt trước mặt bao người. Bao năm nay tôi cam chịu cảnh cô đơn một mình nuôi con chăm mẹ mà không có bóng dáng người đàn ông. Nhiều lúc thấy thương tôi mẹ tôi nên cũng có ý để tôi đi thêm bước nữa. Nhưng làm sao tôi cam lòng làm như vậy được chứ, làm sao tôi có thể làm như vậy khi con tôi còn quá nhỏ, ai sẽ cưu mang chúng.
Tôi đành chấp nhận cảnh nuôi con một mình. Dù chồng tôi có con với người khác, chung sống bên người ta tôi cũng đành ngậm đắng nuốt cay mà không thể can thiệp được. Nhiều người nói tôi hâm, tôi khờ vì chấp nhận một cuộc sống như vậy, nhưng nếu mọi người trong hoàn cảnh của tôi mọi người mới hiểu được, tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Cuộc sống của tôi bây giờ là được nhìn thấy hai con khỏe mạnh và trưởng thành, đó là niềm an ủi lớn nhất cuộc đời tôi.

Theo công ty thám tử Hải Phòng

Rate this post