Thám tử và những khoảng trống không lấp đầy

Là một thám tử hay được tiếp xúc với nhiều khách hàng với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Nhưng đa số khách hàng tìm đến dich vu tham tu hải phòng đều có chung tâm trạng cô đơn và có những nỗi buồn không thể nói cùng ai. Thật đúng như vậy. Trong cuộc sống này có mấy ai sống mà không trải qua cảm giác cô độc – trống rỗng. Dưới đây là sự chia sẻ của thám tử về những khoảng trống không phải để lấp đầy.

=> Dịch vụ thám tử của công ty thám tử Hải Phòng là uy tín nhất

=> Công ty dịch vụ thám tử Hải Phòng là uy tín nhất

Cô độc là khi giữa chốn đông người mà ta vẫn cảm thấy tâm hồn trống rỗng, vẫn thấy mình như xa lạ trong khi vẫn đang quây quần bên người thân, đang cùng bạn bè tụ tập vui chơi. Lúc đó ta tự hỏi bản thân “Giữa chốn đông người đó, có ai hiểu được lòng ta”.
Cô độc là khi ta cảm thấy mình như bị bỏ lại phía sau giữa một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi chất chứa bao tâm sự mà không biết chia sẻ cùng ai, ngay cả những người thân nhất. Là khi ta cảm thấy tâm hồn trần ngập những nỗi buồn không tên nó dai dẳng theo ta. Và nhiều khi đó cũng chỉ là một nỗi buồn vô cớ.

>>> xem thêm: Nhận định của thám tử về các kiểu ăn vụng

khoảng trống không phải để lấp đầy
Cô độc nó là một trạng thái tâm lý rất đáng sợ. Có người để trốn chạy nó mà chìm mình trong những giấc ngủ. Có những người ngày đêm đi chơi những nơi ồn ào náo nhiệt như vũ trường, bar, hay trong nhưng trò game vô bổ để cố lấp đi sự cô độc đó. Lại có những người gặm nhấm nó bằng nhưng giọt nước mắt. Có người gửi sự cô đơn đó vào trong nghệ thuật nhưng cũng có những người mắc phải nó như một cái bẫy không có lối thoát rồi tìm đến cái chết chỉ vì quá cô đơn.
Dù ít hay nhiều, khi chúng ta đã rơi vào sự cô độc thì đều có cảm giác tâm hồn mình chỉ là một khoảng không đáng sợ mà không thể lấp đầy. Rồi cứ thế ta vùng vẫy trong đó để tìm ra lối thoát và tự hỏi bản thân “ Ta phải làm sao? Phải làm sao? Để lấp đầy khoảng không này đây”
Nhưng bạn à! Những khoảng trống đó không phải để lấp đầy.
Về bản chất con người vốn cô độc. Tất cả chúng ta không riêng một ai dù ít hay nhiều thì cũng có lúc chúng ta cảm thấy cô đơn. Cả những người thường ngày trong cuộc sống họ rất vui tính, cởi mở hay những người đang sống trong một cuộc sống hạnh phúc thì cũng có lúc cảm thấy trống rỗng và có những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai. Những khoảng trống đó chỉ có mình ta với ta. Cảm giác đó có không phải vì ta phải chia tay một người bạn tốt, cũng không phải ta mất đi một người thân, hay khi chấm dứt một cuộc tình mới có. Mà khoảng trống đó luôn luôn có sẵn trong mỗi con người.
Đâu đó tôi có đọc được một câu thơ:
“ Những lỗ trống trong củ sen
  khi ta ăn
  Ăn luôn cả nó”
Bạn thấy không?, những lỗ trống đó cũng là một phần của củ sen và nó cũng tương tự như nỗi cô đơn sự trống trải luôn là một phần của cuộc sống này. Chính vì thế chúng ta hãy nhìn thẳng và đối diện với nó. Bạn đừng ngại khi nói ra : Tôi đang buôn hay tôi đang cô đơn. Và bạn cũng đừng nói: “Tôi muốn ở một mình, hãy để tôi một mình” nếu bạn muốn được chia sẻ. Đừng ngần ngại nói ra điều gì khi mình muốn được chia sẻ, vì đó là chuyện rất bình thường.

Tất cả những người trên thế gian này đều giống nhau cả thôi. Có khác thì chỉ khác một điều đó là cách mà chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô độc rồi sẽ tạo nên những khoảng trống, nếu chúng ta càng muốn chạy chốn nó thì nó càng đuổi theo ta. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó rất dễ dàng quoay lại vùi lấp đi chính bạn. Và điều mà tất cả chúng ta nên làm là đừng nên cố gắng tìm cách lấp đầy đi những khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy đi chúng ta. Điều đơn giản mà chúng ta nên làm mỗi khi như vậy là bình tĩnh nhìn nhận ra sự hiện hữu của nó và đối diện với nó một cách bình thản nhất.
“Tuổi biết buồn” ba từ này hay được người ta gọi cho những người ở độ tuổi mới lớn. “ Biết buôn” chính là lúc bạn chạm tay vào cuộc đời rồi đấy. Biết buồn, biết tức, biết cô đơn là bắt đầu hiện hữu những khoảng trống trong tâm hồn, và lúc đó cũng chính là lúc ta nhận ra rằng có những lúc mình rất cô độc.
Khi đó bạn hãy dành cho nó riêng một khoảng, hãy đóng nó lại trong một giới hạn, bạn hãy nghĩ nó như một căn nhà trống và bên trong ngôi nhà chính là tâm hồn. Mỗi lần bạn vào ngôi nhà đó dù là bạn tự nguyện hay là bị ép buộc thì bạn vẫn bình tĩnh, hãy tranh thủ khoảnh khắc đó khám phá bản thân trong sự yên tĩnh đó. Rồi sau đó bình thản bước ra và khép cánh của đó lại rồi trở về với cuộc sống bình thường, có nhiều những nỗi buồn những cũng không thiếu những niềm vui bạn nhé !…

Thám tử và những khoảng trống không lấp đầy
5 (100%) 2 votes