Vợ ghen với chiếc điện thoại của chồng

Chiếc điện thoại dường như đã lấy mất người chồng vui tính, hay chọc cười, buổi tối cứ xoắn xít ở bên tôi, ôm tôi ngủ mỗi khi đêm về.

Ngày trước chưa có điều kiện kinh tế, nên vợ chồng tôi chỉ dùng điện thoại có chức năng nghe nói. Tôi không có quan trọng mấy chức năng khác vì thời gian làm việc với máy tính của tôi ở công sở khá nhiều. Chồng tôi cũng làm nhà nước, thời gian công việc của anh khá rảnh. Nhiều lúc ngồi buồn, anh không có gì để giải trí, máy tính trong phòng thì chỉ có một cái nối mạng, những cái khác chỉ dùng mạng nội bộ.

=> Dịch vụ thám tử của công ty thám tử Hải Phòng là uy tín nhất

=> Công ty dịch vụ thám tử hà nội Hải Phòng là uy tín nhất

Vì thế, khi điều kiện kinh tế khá hơn, việc đầu tiên là anh muốn sắm một cái điện thoại thông minh thật xịn. Tôi biết chồng có nhiều thời gian rảnh, muốn anh có thể xem thông tin, đọc báo, tìm hiểu thêm về chuyên ngành của anh cũng tốt, lúc căng thẳng, áp lực cũng có thể giải trí cho thư thái đầu óc. Vì thế, tôi cũng góp thêm tiền thưởng của mình cùng với lương của anh sắm một chiếc điện thoại thông minh cho chồng.

Tiện lợi của nó thì khỏi phải nói, chồng tôi có nhiều thời gian lướt wed, nắm bắt thông tin thời sự nhanh hơn, những lúc buồn anh có thể vào mạng chơi game, giải trí, nghe nhạc. Những cả nhà đi chơi, anh có thể chụp ảnh, quay video làm kỉ niệm, về nhà cả nhà lấy ra xem, coi đó như là những khoảng khắc vui vẻ của gia đình. Điều đó cũng vô cùng ý nghĩa.

Nhất là con gái tôi, từ khi bố có điện thoại có thể nghe nhạc, chơi game, quay hình… con bé mê tít, hết xem phim hoạt hình, chơi game trẻ con, nghe nhạc… thì con bé còn mày mò tự làm những thứ khác như: gọi điện cho mẹ, tự chụp ảnh mình, rồi ghi âm mình hát. Trẻ con nhanh trí vô cùng, chỉ cần dạy một hai lần là có thể nắm được mọi thứ. Ngày trước, khi chưa có điện thoại, con bé còn quấy rầy tôi vào buổi tối. Nhưng giờ đây, con bé có thể tự chơi cả buổi tối với cái điện thoại mà chẳng kêu ca gì.

Lúc đầu, những tiện lợi của nó khiến cả nhà tôi ai lấy cũng thích thú. Nhưng lâu dần, tôi bắt đầu nhận ra những điều không ổn trong gia đình.

Đầu tiên là từ con gái tôi, con bé không thích chơi cùng chúng bạn ở xóm trong những ngày nghỉ học ở trường mầm non, có bố ở nhà là con bé giành cho bằng được cái điện thoại, không cho là lăn ra khóc tới khi được thì thôi, có được rồi là ngồi lì một chỗ mày mò chơi game, nghe nhạc, hay tự chụp những kiểu ảnh tạo dáng hết sức ngộ nghĩnh. Thậm chí con bé không còn thích chơi với cả tôi nữa. Chiếc điện thoại như chứa cả một  thế giới khác thú vị hơn những đứa bạn suốt ngày tranh nhau đồ chơi hay “cạch” nhau vì những lí do hết sức trẻ con nữa hay những trò mà ngày trước con bé hay chơi.

 

Rate this post